N ĂM BÀI TẬP BUÔNG BỎ TRONG 7 NGÀY
Tác giả bài viết: Th.s tâm lý Trần Uyên
Đặt lịch hẹn tư vấn tâm lý: 091 4050 900
Buông không phải là ép mình "phải quên đi". Buông là tập nhìn, tập hiểu, rồi từ từ lỏng tay ra. Đây là 5 bài tập, bạn có thể xoay vòng trong 7 ngày. Kèm ví dụ thật để bạn thấy: "À, hóa ra mình không cô đơn".
Bạn hãy làm mỗi ngày một chút. 7 ngày sau, bạn sẽ gặp một phiên bản nhẹ hơn của chính mình.
NGÀY 1 + NGÀY 2: BÀI TẬP "DỪNG 3 GIÂY" – Buông phản ứng
Mục đích: Tách bạn ra khỏi cơn giận, khỏi cái miệng nhanh hơn cái đầu.
Cách làm: Bất cứ khi nào ai đó làm bạn nổi điên, bị chạm tự ái, hãy "đóng băng" 3 giây. Hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng. Chỉ 3 giây thôi. Rồi mới chọn: nói, hay im.
Chị Lan, 38 tuổi, kể: "Con trai 8 tuổi làm đổ cả hộp màu nước lên bộ sofa mới mua 20 triệu. Máu tôi dồn lên não. Câu 'Mày phá hoại' đã ra đến cổ họng. Tự nhiên tôi nhớ bài tập này. Tôi đứng im 3 giây. 3 giây đó tôi thấy mặt con tái mét, tay nó run. Tự nhiên tôi thấy thương. Tôi chỉ nói: 'Thôi không sao, mình cùng lau. Lần sau con vẽ ra giấy nhé'. Tối đó nó lén nhét tờ giấy dưới gối mẹ: 'Con xin lỗi mẹ. Con thương mẹ'. Nếu 3 giây đó tôi không dừng, tôi mất tờ giấy đó cả đời".
Bạn thấy mình ở đâu: Có bao nhiêu lần mình đã "lỡ lời" chỉ vì nhanh hơn 3 giây? 3 giây đó không cứu được sofa. Nhưng cứu được trái tim một đứa trẻ.
NGÀY 3: BÀI TẬP "VIẾT THƯ KHÔNG GỬI" – Buông cảm xúc tiêu cực
Mục đích: Xả hết rác trong lòng ra giấy, để nó không nằm trong người bạn nữa.
Cách làm: Chọn một người làm bạn tổn thương nhất. Viết cho họ một lá thư. Chửi cũng được. Khóc cũng được. Kể lể cũng được. Viết hết. Viết xong, đừng gửi. Đốt đi, hoặc xé đi.
Thân chủ của tôi, 45 tuổi, viết thư cho bố đã mất 2 năm: "Bố, cả đời bố chưa từng khen con một câu. Ngày con lãnh bằng thạc sĩ, bố chỉ nói 'thằng hàng xóm nó học tiến sĩ rồi đấy'. Con hận bố. Nhưng con cũng thèm được bố ôm một lần". Viết xong anh khóc nấc lên. Đốt lá thư. Tro bay đi. Anh nói: "Tự nhiên tôi thấy nhẹ. Hóa ra 20 năm nay tôi ôm xác chết. Bố mất rồi, nhưng câu nói của bố thì tôi vẫn giữ khư khư trong ngực. Đốt thư xong, tôi mới chôn được bố".
Bạn thấy mình ở đâu: Bạn đang giữ lá thư nào trong lòng? Thư gửi người yêu cũ, sếp cũ, bạn cũ? Bạn giữ họ, hay đang giữ cơn đau? Đốt nó đi. Bạn xứng đáng được nhẹ.
NGÀY 4: BÀI TẬP "ĐI TÌM 10% ĐÚNG" – Buông cái tôi thích đúng
Mục đích: Gỡ bỏ lớp áo giáp "tôi luôn đúng", để bạn học được từ cả người bạn ghét.
Cách làm: Hôm nay, khi ai đó góp ý, chê bai, hoặc cãi nhau với bạn, hãy cố tìm 10% đúng trong lời họ nói. Chỉ cần 10%. Và thừa nhận nó.
Ví dụ: Bạn Mai, 29 tuổi, bị đồng nghiệp nói: "Chị làm slide xấu quá, quê mùa". Tự ái kinh khủng. Định bật lại "Cô thì đẹp chắc". Nhưng nhớ bài tập, Mai hít thở và nói: "Ừ, chị không rành thiết kế thật. Em chỉ chị chỗ nào cần sửa với". Chiều đó đồng nghiệp quay lại, vừa chỉ vừa xin lỗi: "Nãy em nói hơi quá. Tại em cũng đang stress". Hai người thành bạn. Mai nói: "Nếu hôm đó tôi cố thắng, tôi mất một người bạn. Và slide của tôi vẫn xấu".
Bạn thấy mình ở đâu: Mình cãi nhau với chồng, với mẹ, với bạn... bao nhiêu lần chỉ vì không chấp nhận mình sai 10%? Thắng rồi, mất người. Có đáng không?
NGÀY 5: BÀI TẬP "TRẢ LẠI ĐÚNG TÊN" – Buông cố chấp kiểm soát
Mục đích: Nhận ra bạn đang gồng gánh những thứ không thuộc về mình.
Cách làm: Vẽ 2 vòng tròn. Vòng tròn 1: "Việc của tôi". Vòng tròn 2: "Việc của người khác/ông trời". Mỗi khi lo lắng, giận dữ, hãy hỏi: "Chuyện này thuộc vòng nào?". Nếu thuộc vòng số 2, buông tay. Làm tốt việc của mình thôi.
Ví dụ: Cô Hạnh, 50 tuổi, mất ngủ vì con gái 26 tuổi chưa chịu lấy chồng. Ngày nào cũng càm ràm, mai mối, khóc lóc. Làm bài tập này, cô viết:
"Việc của tôi: Yêu con, tin con, nấu cơm ngon chờ con về".
"Việc của con: Khi nào yêu, khi nào cưới, sướng khổ tự chịu".
Đêm đó cô ngủ ngon lần đầu sau 2 năm. Cô nói: "Tôi ôm việc của con nên cả hai mẹ con cùng khổ. Buông ra, tự nhiên nó lại hay thủ thỉ với tôi hơn".
Bạn thấy mình ở đâu: Bạn đang cố kiểm soát điểm số của con, quyết định của chồng, suy nghĩ của thiên hạ? Gồng không nổi đâu. Trả lại cho họ đi. Ôm việc mình thôi đã đủ mệt rồi.
NGÀY 6 + NGÀY 7: BÀI TẬP "MỘT CÂU NÓI CHỮA LÀNH" – Buông tổn thương cũ
Mục đích: Dùng lời nói để vá lại trái tim mình, và trái tim người khác.
Cách làm: Trong 2 ngày cuối, hãy làm 2 việc:
1. Nói với chính mình 1 câu: "Mày vất vả rồi. Tao thương mày. Tao tha thứ cho mày". Nói trước gương.
2. Nói với 1 người bạn đã lỡ làm tổn thương: "Hôm đó anh/em sai. Anh/em xin lỗi". Không giải thích. Không "nhưng mà".
Thân chủ của tôi 35 tuổi, 3 năm không nói chuyện với em trai vì tranh chấp đất. Làm bài tập, anh nhắn tin: "Tao xin lỗi. Hồi đó tao tham và nóng. Mất đất không sao. Mất em tao không chịu được".
5 phút sau thằng em gọi lại, khóc: "Em đợi tin nhắn này của anh 3 năm rồi. Mai em về".
Anh Đức nói: "Một câu xin lỗi, đổi được thằng em. Lời quá. Sao mình không nói sớm hơn?".
Bạn thấy mình ở đâu: Có một cuộc gọi bạn cần gọi. Một tin nhắn bạn cần gửi. Một cái ôm bạn cần cho đi. Đừng đợi đến lúc đám tang mới nói "giá như". Người ta không chết vì đúng sai. Người ta chết vì cô đơn.
LỜI NHẮN CUỐI CHO 7 NGÀY NÀY:
Buông bỏ không làm bạn mất đi.
Buông cái tôi, bạn tìm lại con người.
Buông đúng sai, bạn tìm lại bình yên.
Buông cố chấp, bạn tìm lại người thân.
Buông tổn thương, bạn tìm lại chính mình.
7 ngày không thể thay đổi cả đời bạn.
Nhưng 7 ngày đủ để bạn biết: "Hóa ra, nhẹ nhõm là có thật".
Và một khi đã nếm vị nhẹ nhõm, bạn sẽ không muốn quay lại vác đá nữa đâu.
Bắt đầu từ hôm nay. Bài tập nào bạn sẽ làm trước?
Lời khuyên từ chuyên gia: Để buông bỏ mọi oán hận, tổn thương, tiêu cực trước hết bạn hãy ngừng đối thoại với suy nghĩ bản năng của mình. Thực hành 5 bài tập này mỗi ngày nhé.
